26/08/2013

BÀI THƠ KHÔNG GỬI (trong những kỉ niệm không quên)



       Nhà em ở cạnh nhà máy của tôi.mỗi khi còi báo động rú lên thì em lại chạy sang hầm trú ẩn bên này để trú nhờ vì đông người đỡ sợ.Chúng tôi quen nhau như vậy.
         Một hôm,tôi đánh bạo hẹn em đi chơi và nhận được một cái gật đầu.Hình như hôm ấy trời đẹp hẳn lên,mọi người đều tốt bụng và vui vẻ.chỉ có cái đồng hồ là ì ạch chạy.
        Tối hôm đó chúng tôi nói với nhau nhiều chuyện,từ sở thích đến gia đình,bạn bè.Hồi đó mới có bài hát " Tiếng Đàn TA LƯ" lớp trẻ chúng tôi rất thích nghe.Em hỏi tôi có thích bài đó không.Tất nhiên là có.Em hát cho anh nghe nhé.Tôi gật đầu cái rụp.
        " Đi chiến trường gùi trên vai nặng trĩu..."Chúng tôi ra về và không quên hện gặp buổi sau.
        Ít lâu sau Em gặp tôi và nói giọng buồn buồn:"Cha mẹ em bắt em phải đi sơ tán cách HN 200km để học tiếp.Thật đáng buồn nhưng biết làm thế nào được ,chúng tôi chưa thể làm chủ cuộc đời của mình
         Ít lâu sau trong một buổi đêm thiu thiu ngủ tôi chợt nghe bài hát "Tiếng đàn Ta Lư" phát ra từ Radio.Choàng tỉnh và dạt dào cảm xúc tôi viết một bài thơ tặng em

  Hôm nào em hát cho anh nghe
  Đàn TA LƯ ngọt giọng đêm hè
  Nhớ hồi thơ ấu nghe mẹ kể
  Đàn nhỏ Thạch Sanh vút ngọn tre

  Hôm nay cũng tiếng đàn TA LƯ
  Của Đài nghe tiếng hát như ru
  Anh nhớ tới em giờ đôi ngả
  Lòng buồn như những buổi chia li

  Anh biết giờ đây em ở đâu
  Lòng buồn rười rượi suốt canh thâu
  Nằm mơ thấy tiếng đàn tang tính
  Đúng giọng của em hát đêm nào

        Gần mười năm sau chúng tôi gặp lại nhau nhưng tôi không thể gửi em bài thơ này vì giờ đây em đã có một gia đình hạnh phúc.Tôi cũng vậy.Hãy để cho quá khứ ngủ yên.