01/08/2013

MỎI CÁNH CHIM CHIỀU



 Bốn mươi năm xây đắp cuộc đời
   Đủ cả vui buồn lẫn đắng cay
 Cùng nhau xây đắp cho cuộc sống
 Chim chiều giờ đã mỏi cánh bay
Còn nhớ câu :"gái thương chồng đang đông buổi chợ.trai thương vợ nắng quái chiều hôm".ngẫm vào mình thấy quả là như vậy.Đàn bà lúc nào cũng lo cho chồng,đi chợ cũng nghĩ hôm nay mua gì,nấu món gì cho chồng ăn.Đàn ông lúc trẻ chỉ có công việc và bạn bè,rồi vui chơi v.v.lúc đứng tuổi rồi mới có thời gian nghĩ đến vợ,đến công lao của vợ đối với mình,gia đình mình.
Hồi trẻ nghe vợ bảo mình "khô như ngói" giờ nghĩ lại cũng chẳng sai,mãi sau này ngoài 40 tuổi đi làm ngoài có tiền mới dám lo đến chuyện quà cho vợ vào các dịp sinh nhật,tết,hay 8/3 để sửa sai ,thấy em nhận quà tặng có vẻ vui làm mình phấn khởi.
Nhớ lại hồi mới lấy nhau,cả hai đều nghèo đi làm công nhân nhà nước thời chiến lại càng khó khăn tuy không đói vì có tem phiếu nhưng không khá được chưa hết tháng đã hết tiền.bây giờ thấy mình còn tồn tại trên cõi đời này cũng là chuyện đáng ngạc nhiên.
Sau khi chuyển công tác cho em sang nhà máy dệt (nhờ ông Anh làm CB ở đây).bên này họ có mặt hàng cần may gia công nên hai vợ chồng vay tiền mua 1 cái máy may cũ vậy mà giá của nó bằng 10 tháng lương của tôi rồi.máy cũ nên 5 ngày 3 tật.mỗi lần máy hỏng lại gọi thợ sửa,mỗi lần thợ đến sửa lại học mót được một ít dần dần mình trở thành thợ sửa máy may giỏi.sau này đi chữa máy cho bạn bè tuy không được đồng nào nhưng vui.Nhờ chịu khó làm gia công nên kinh tế cũng tạm ổn một thời gian.
Ba cô con gái lần lượt ra đời,cha mẹ tôi ở với tôi,nhà thì ở thuê của nhà nước.đủ thứ khó khăn nhưng nhờ giời rồi mọi chuyện cũng qua.Vợ tôi là con nhà lao động nên cũng chịu khó,còn tôi lăn đủ nghề để kiếm tiền,nhất là nghề may gia công năng suất gần như thợ chuyên nghiệp.sau này khi tôi nghỉ hưu ra làm ngoài thì có khá hơn,lương cao,về nhà vẫn làm gia công,lương hưu vẫn có. các con lớn dần không ốm đau nên cuộc sống dần dần ổn định.sau này tôi mở xưởng s/x thủy tinh,công việc bận rộn đi cả ngày,tối mịt mới về.mọi việc dồn cả cho vợ.làm được mấy năm chẳng thấy lãi đâu tôi đành nghỉ.cũng tại mình do xuất thân từ thợ nên không thể sử rắn với họ được.mà làm kinh tế nhân đạo là tự sát.
Vợ tôi là người luôn hết lòng với chồng,con,gia đình nhà chồng (tất nhiên cũng phải có khiếm khuyết).hồi chưa cưới cô ấy trông mỏng mày hay hạt(có thế mới vào tầm ngắm của tôi).sau này lấy nhau càng đẻ càng đẹp(có lẽ do tôi mát tay).ở chỗ làm người ta gọi tên cô ấy kèm theo chữ "Tây".còn tôi đã" Ô mai xấu" đi cạnh vợ nên phải thêm chữ "cuối lọ".có lần tôi sang nhà máy của vợ nhờ B/V nhắn hộ ra có việc.đang chờ thì có một cô thập thò rồi khoát tay một cái,biết có chuyện,tôi dắt xe đạp chạy. khoảng hơn chục cô chạy ra rầm rập xem mặt gọi í ới anh gì ơi.anh gì ơi....sau lần đó nhiều năm sau tôi mới dám đến nhà máy vợ..nếu bạn là đàn ông mà đến một nơi toàn nữ.lạ hoắc,táo tợn bạn sẽ thấy mình nhỏ bé chừng nào.Tuy nhiên không thể trốn mãi được,nhà thì gần nhà máy,tết nhất,hoặc có việc gì cả đàn lại kéo sang,tôi phải chọn cách mỗi khi họ sang tôi cùng vợ tiếp khách.cũng may mình là người hoạt ngôn sau này họ cũng không trêu nữa và tỏ ra quý mến mỗi khi gặp tôi.nhà tôi tuy chật nhưng do mến khách trở thành nơi tụ tập ăn uống ,hò hát của lũ bạn vợ
. Vợ không đẹp cũng phải lo giữ rồi huống chi có vợ đẹp,chỉ ngại mọc sừng.nhờ có tai mắt quần chúng,"các biện pháp ngiệp vụ" V.V.tất cả cũng chỉ được 1 phần thôi .chủ yếu là tính nết con người,môi trường tác động.thì sừng mới mọc được.Thời đó nhà nghỉ không có ,vào K/S phải có giấy hôn thú nam,nữ mới được chung phòng cộng thêm nếu bị phát hiện kỉ luật rất nặng,mất hết sự nghiệp.Tóm lại tôi chẳng thấy biểu hiện gì để nghi ngờ em cả
Thời gian như con tầu tốc hành,chẳng mấy chốc đã đến tuổi nghỉ hưu,bệnh tật ùa đến khi gánh nặng tuổi tác đè lên vai.bây giờ khi trái gió,lúc trở trời hết đau khớp lại thoái hóa đốt sống cổ,đi đâu em cũng phải mang theo một túi thuốc các loại.Cả cuộc đời lo làm ăn,nuôi dạy con cái bây giờ đã đến lúc nghỉ ngơi rồi.
Cám ơn Em.lúc nào tôi cũng yêu em.